TÌM
Tôi thích độc
thân.
Độc thân cho
phép tôi có thể lang thang với những chuyến đi dài, không ai đeo bám làm phiền.
Tôi có thể nhốt mình trong căn phòng tối, nhâm nhi khói thuốc lá và thưởng thức
vị đắng của ly café. Khi đã chán giam mình, tôi tìm đến một cảm giác khác, thú
vị không kém, đi lang thang trên những chuyến xe bus Hà nội. Trên những chuyến
xe đó, tôi không được hút thuốc, và dĩ nhiên càng không được uống rượu, không
phải bận tâm trả lời tin nhắn của ai đó, không phải lên mạng xã hội… Và điều
tuyệt vời hơn, tôi được lắng mình nhìn cuộc sống qua ô cửa kính, với vô vàn
khuôn mặt khác nhau, những cảnh diễn đời thường, những kịch tính, bi và hài
kịch đang diễn ra…
Người ta hỏi
trăm ngàn câu hỏi về chuyện riêng tư của tôi. Dường như họ đang quan tâm, đặc
biệt là chuyện có người yêu hay chưa và họ luôn khéo léo để nhắc nhớ tôi về số
tuổi của mình. Họ là những chuyên gia phân tích, dễ dàng tìm ra nguyên nhân, lý
do tại sao tôi ế… điều đáng buồn là tất cả những nguyên nhân cơ bản đều xuất
phát từ tôi và đó chính là điểm mấu chốt để họ có cơ hội thuyết giảng, đưa ra
những lời khuyên.
Thậm chí có những
lời cay nghiệt, nhận xét thẳng thắn được ném về phía tôi, không chút thương
tiếc, “tôi có thể phưu lưu, mạo hiểm với những chuyến đi dài, có thể giao tiếp
với khách hàng. Nhưng đôi chân của tôi không thể đứng vững, không thể nhìn vào
mắt một cô gái nào đó, dù cuộc trò chuyện có thể diễn ra trong vài phút ngắn
ngủi. Tôi thấy mình giống một kẻ yếu đuối và hèn nhát.”
Họ đưa ra kết
luận, tôi đang sống cuộc sống chán ngắt, lãng phí những ngày tháng tuổi trẻ. Họ
gợi ý để tôi thay đổi cách sống, hãy sống theo họ, tìm một cô gái, tán tỉnh,
yêu thương, được yêu, được lên giường và khi đã chán thì chia tay. Sau đó, tôi
tiếp tục bắt đầu với những cuộc tình mới.
Tôi đứng trước
gương, run rẩy để nhìn lại bản thân mình, tấm gương lạnh lẽo, trống rỗng. Tôi
thấy tôi, với một hình hài khác, cô độc, buồn tẻ, khô cứng và không còn sức
sống.
Hồi tưởng! Tôi
thấy tôi với những tháng ngày với sức sống tràn đầy, những ngày tháng tuổi hai
mươi dọc ngang trên chiếc xe máy với những chuyến đi. Những ngày tôi yêu
thương, được yêu thương… đang tan biến, chỉ còn trơ trọi một hình người trong
tấm gương, nhìn khủng khiếp đang quằn quại đau đớn, đầy tuyệt vọng… Khoảng khắc
kinh hoàng ấy khiến tôi nhận ra cần phải thay đổi một vài điều diễn ra trong
cuộc sống, cũng là khi tôi bắt đầu lắng nghe mọi người nhiều hơn. Bắt đầu sống
khác, một cuộc phưu lưu thú vị như những người xung quanh gợi ý và tôi sẽ sống
như vậy, để giống tất cả mọi người.
Một, hai, ba…
cuộc gặp mặt được diễn ra, với nhiều cô gái khác nhau được giới thiệu. Các cô
gái đầy đủ những nét riêng, mỗi người đều khác nhau ở cá tính, công việc, sở
thích… Tôi như một món hàng đang được trưng ra, mời gọi và người bán không phải
tôi. Số đông những người xung quanh đang cố gắng bán tôi cho một cô gái nào đó.
Dù sao, tôi đã
chấp nhận cuộc chơi, sẽ không than phiền họ. Điểm chung ở các cô gái khiến tôi
nhận ra, tôi quá khác biệt so với lối sống của giới trẻ. Tôi thích đọc sách
trong quán café, nhưng những cô gái thích dùng smartphone. Tôi thích suy tư
nghĩ về cuộc đời, nhưng những cô gái thích đăng những status triết lý copy
được. Các cô gái không còn thích những bức thư viết tay, những bài thơ tình. Ngôn
ngữ mới của các cô gái trẻ biến tôi thành một kẻ ngu ngốc mới học đánh vần và
viết chữ. Tôi thấy già nua quá nhanh trong cơ thể gần ba mươi tuổi.
Bảy cuộc gặp mặt
được diễn ra, tôi thấy bản thân khá kiên nhẫn. Nhưng khi nghĩ lại, tôi thấy sự
kiên nhẫn ấy không bằng một phần nhỏ của những người giới thiệu. Phần lớn các
cô gái đều không thích tôi, đúng hơn các cô gái không thích một kẻ già nua. Còn
tôi thích những cuộc gặp mặt ấy, bởi không gian sống đã được thay đổi, khi được
giao tiếp với nhiều cô gái, được nghe cuộc sống của họ, được nghe họ kể những
câu chuyện không đầu không cuối…
Cuộc gặp mặt thứ
tám được diễn ra, với những sự hứa hẹn đầy thành công từ người bạn thân. Tôi
chờ đợi, cảm giác không mấy vui vẻ, và tự hứa với mình đây là lần cuối cùng chờ
đợi một cô gái. Ba mươi phút trôi qua…tôi đứng dậy, định quay bước rời khỏi
quán. Nhưng bất giác ngồi xuống một cách vô thức, bởi những âm thanh đầu tiên
của bài hát vang lên từ chiếc radio đang ghì chặt đôi chân của tôi. Khi lời bài
hát cất lên, một khoảng trời nào đó đã từng trải qua hiện lên ngay trước mắt,
khiến tôi thấy vừa gần gũi, vừa xa xôi.
Tôi cố nhớ… và
nhớ rằng bài hát này được lưu trong một folder đã mốc meo nào đó của chiếc máy
tính cũ. Mồ hôi toát ra, lành lạnh từng giọt khiến cơ thể run rẩy… cuối cùng
tôi đã reo lên nhè nhẹ, Hotel California. Thoáng qua trong tôi là lời hứa đầy
mơ mộng của một chàng trai trẻ tuổi chập chững đôi mươi, đã từng hứa với một cô
gái, sẽ đưa cô ấy đến California. Tôi cố gắng nhớ thêm, nhưng chừng ấy đã là
quá nhiều trong miền ký ức xưa cũ.
Khi những âm
thanh cuối cùng được chiếc radio đóng lại, cô gái được bạn tôi giới thiệu bước
đến. Cô gái với mái tóc dài đen sẫm, khuôn mặt nhân hậu, dịu dàng từng cử chỉ,
ánh mắt xa xăm, nhưng thoáng gần gũi. Cô ấy đẹp quá, khiến tôi không thể cất
tiếng chào vuột qua khỏi miệng. Đôi mắt của cô ấy khiến tôi tê dại, đầy thánh
thiện và biết gây vui buồn trên diện rộng.
Tôi bàng hoàng,
lồng ngực hơi nhói lên từng đợt. Trước mặt cô ấy là đôi mắt nhìn chằm chằm
không rời của tôi, đầy khiếm nhã… nhưng cô ấy vẫn đang cười. Đúng là cô ấy rồi!
Cảm xúc trong tôi lẫn lộn, đôi lúc ngộ nhận giống cảm xúc đã từng có, có khi hoài
nghi suy nghĩ và kết luận không phải.
Tôi chết
lặng…không một từ nào có thể thoát ra khỏi miệng. Dù đã cố gắng phát âm, nhưng
tôi chỉ có thể cất lên những âm thanh ú ớ… Khiến cô gái trước mặt tỏ vẻ ngạc
nhiên và lạ lẫm.
Đến khi giọng
nói của cô gái cất lên, tôi vội vàng chạy ra khỏi quán…
Về đến phòng trọ,
tôi đóng chặt cửa và chìm vào làn khói thuốc giăng kín trong căn phòng chật
chội… Tôi ngồi đấy hàng giờ đồng hồ trôi qua, đầu óc suy nghĩ miên man, và
chẳng có một miền ký ức nào nữa xuất hiện. Đôi mắt của tôi ướt lệ, nhưng chẳng
có giọt buồn nào lăn xuống, cảm giác tồi tệ hành hạ từng tế bào của cơ thể…
khiến tôi cảm thấy trống rỗng…
Cho đến khi người
bạn thân đập cửa xông vào, tôi mới bàng hoàng tỉnh cơn mộng mị. Tôi vẫn ngồi
đấy, thu mình vào một góc và lắng nghe những tiếng bực tức của nó.
“Mày làm cái
quái gì đấy… tao đếch hiểu được mày nữa… Mất bao nhiêu công sức để tao tìm và giới
thiệu cô gái giống như người yêu cũ của mày và để mày hành động như một kẻ điên
lao ra khỏi quán. Mày nhìn tao đây này, nhìn thẳng vào mắt tao ấy.” Tôi mặc kệ
Phong, đôi mắt vẫn đang nhìn làn khói theo
cơn gió trôi qua cửa sổ.
“Ai cũng có lòng
tự trọng, mày hành động như vậy khiến cho Lan bị tổn thương. Mày có biết chào
hỏi xã giao người mới gặp không?… rồi nói một câu tạm biệt để ra về chứ… Mày
biết không, mày là thằng khốn nạn, ít nhất cũng phải trả tiền nước rồi về. Phép
lịch sự tối thiểu nhất mà mày cũng không biết hả?”.
Phong tua một
tràng dài tiếp theo, khiến tôi không thể nhớ hết được. Khi đã xả ra hết những
bực tức, Phong đóng cửa ra về. Còn tôi vẫn một mình ngồi đấy…
Tôi nhận ra
rằng, bản thân không thể nào sống như nhiều người mong đợi. Tôi tìm đến vài ly
bia bên những người bạn, đó là cách tốt nhất để chia sẻ nỗi buồn. Nhưng những
người bạn của tôi không còn hồn nhiên như xưa, mồi nhắm cho bữa nhậu là những
chuyện làm tình và những chiến tích qua đêm với các cô gái, những thân hình
nóng bỏng, sexy đã quằn quại, kêu la trên giường… đầy khoái cảm. Tôi như lạc
vào một thế giới khác, ngồi uống bia một mình giữa đám đông xa lạ.
Khi đã nhắm gần
hết mồi, chúng nó quay sang dùng sự chế giễu để nhắm vào tôi bởi cho rằng tôi còn
trinh… Và câu chuyện tôi còn trinh, cũng ngốn mấy ly bia để đem ra mổ xẻ. Gần
tàn bữa nhậu, chúng bắt đầu thu nhận tôi làm học trò, dạy đủ các mánh khoé để
tán tỉnh, để biết cách đưa cô gái bất kỳ nào đó lên giường, làm tình và học
cách trốn chạy sao cho cả hai không dằn vặt. Lần này chúng cam đoan tôi sẽ
thành công, thằng nào cũng thề thốt và đảm bảo lời đã hứa. Tôi ngồi nghe với
cái đầu lâng lâng, đôi mắt lim dim tìm cách ngủ.
Sau bữa bia, lũ
bạn đã cắt cử một thằng có chiến tích, mới chia tay mối tình đầu thứ mười sáu
và đã đưa hơn ba mươi cô gái lên giường làm thầy giáo của tôi. Và tôi đã trở thành
cậu học trò bất đắc dĩ của hắn. Hắn tin, và chắc chắn sẽ giúp tôi tìm được một
nửa, hay đúng hơn, hắn tin tôi sẽ mất trinh bởi một ả nóng bỏng nào đó. Tôi
chấp nhận cuộc chơi và phải đọc hết những thứ hắn đã chiêm nghiệm để viết ra,
từ “cua gái đại pháp”, “nghệ thuật dẫn gái vào nhà nghỉ” cho đến “cách lên
giường với chị em ra sao”…
Gần cuối cùng
của đợt học lý thuyết, hắn cố gắng thay đổi suy nghĩ của tôi, để tôi tin rằng
phụ nữ rất dễ dãi trong chuyện tình dục, thậm chí là đang thèm khát. Hắn kể
chuyện đã trải qua với những cô gái hắn từng qua đêm, những cô gái khát dục và
kể sự dễ dãi của nhiều cô gái khác… Và không có lý do gì khiến tôi không thể
làm được, nếu như làm đúng theo phương pháp của hắn. Khi hắn tin rằng tôi đã
gột rửa được suy nghĩ, hắn và những người bạn khác bắt đầu gửi danh sách những
cô gái mà chúng cho là dễ dãi, từ bạn bè, những cô em, kể cả sinh viên của chúng,
cho đến tận những cô gái đã từng qua đêm với chúng… Rồi kế hoạch tác chiến lâu
dài và ngắn hạn được chúng viết ra, với đủ cách tấn công, qua facebook, gặp
mặt, tin nhắn, zalo… thậm chí chúng nó còn viết ra những vai diễn, lời thoại để
tôi chỉ việc làm theo… Tất cả các con đường vẽ ra đều hướng tới cái đích…tôi sẽ
mất trinh.
Nhưng… Tôi thất
bại ngay từ trong suy nghĩ và không đến gặp mặt cô gái thứ chín.
Thất bại của tôi
được chúng đánh dấu bằng những cốc bia được đập vỡ với kết luận đầy cay đắng,
“Mày là thằng học trò ngu nhất chúng tao từng thấy. Tao thề sẽ không bao giờ
giới thiệu hay mai mối bất kỳ ai cho mày nữa”. Tôi chỉ biết cười, cảm thấy bản
thân thật ngu ngốc và vô dụng.
Có những triết
lý sống mà tôi đã từng đọc được trong những cuốn sách. Không nhiều, nhưng tôi
thích vài triết lý nói về một sự việc mới đến, nếu không chấp nhận được thì tìm
cách thay đổi, không thay đổi được thì tìm cách từ bỏ. Tôi chọn cách đi uống
rượu bia một mình, tránh xa khi mọi người nhắc khéo về số tuổi, tình yêu và tránh
nhìn vào mắt những người phụ nữ xung quanh.
Mùa hè đến, tôi
trốn cuộc gặp mặt thứ mười của bà cô giới thiệu để đi đến Mộc Châu. Mỗi năm, cứ
đến khi những đợt nắng chói chang nhất của mùa hè thiêu cháy da thịt, tôi lại
tìm đến đấy. Vẫn là chuyến đi lang thang một mình…và vẫn chỉ một mình. Tôi đi
tìm lại cảm giác lần đầu đặt chân tới Mộc Châu, nhưng năm nào cũng vậy, tôi
không thấy được gì nữa, thời gian đã làm mọi thứ tan biến, kể cả cảm xúc cũng
đã trốn chạy. Nhưng tôi vẫn đến, vẫn phải đến, sẽ còn đến đây, bởi bản thân vẫn
nuôi hy vọng một ngày nào đó… tôi sẽ tìm được lại thứ đã đi tìm bấy lâu.
…
Chiều mưa Mộc
Châu…tôi gặp Linh. Dù phải mất vài phút để nhớ ra cô ấy là ai, nhưng cô ấy
không thấy tôi bất lịch sự, vẫn niềm nở, cười nói vui vẻ. Linh có đôi mắt ướt
át, đôi môi mọng đỏ khêu gợi, đã từng khiến bao anh say đắm. Cô ấy bắt đầu bằng
những câu hỏi thăm xã giao, dồn dập hỏi vì lâu ngày không gặp, còn tôi không
nhớ đã trả lời cô ấy chưa, và cũng không còn nhớ mình có hỏi cô ấy đi với ai,
công việc cũng như cuộc sống như thế nào…
Tôi đang cố say,
đang cố uống những ly rượu một mình… Và cũng lờ mờ nhận ra, cần vẫy tay tạm
biệt khi cô ấy bước đi cùng với những người bạn.
Chiều hôm sau
tôi gặp Linh, cùng con đường đi đến Ngũ động bản ôn. Những ánh nắng chói chang
tô điểm thêm nụ cười của cô ấy, đầy quyến rũ và mê hoặc. Cô ấy không cầu kỳ
trong việc lựa chọn trang phục, nhưng không ai có thể giấu được suy nghĩ, đấy
là một cô gái sexy khi nhìn thấy.
Chúng tôi nói
chuyện nhiều hơn, theo thời gian cảm thấy gần gũi như trước đây… Chúng tôi đứng
sát cạnh nhau dưới mỏm đá, tránh cơn mưa nặng hạt, đang rơi nhanh trộn lẫn
tiếng ầm ầm của những tán lá chuối rừng, tôi nghe thấy nhịp tim cô ấy đập, phập
phồng trong chiếc áo ướt sũng.
Mưa to... Cô ấy
ghé sát vai tôi, khẽ chạm vào ngực tôi phần quyến rũ nhất, thoảng mùi hương của
mái tóc, mùi mưa ẩm ướt, mùi hương nước hoa… và mùi của đàn bà. Lâu lắm rồi,
tôi mới có cảm giác mình còn là đàn ông.
“Về thôi anh,
tạnh mưa rồi”. Cô ấy khiến tôi giật mình, khi tôi còn đắm đuối với những khoái
cảm chưa tan biến.
Tôi cùng những
người bạn của cô ấy quay trở lại thị trấn và không quên đem theo cảm xúc của
một người đàn ông, cảm xúc đã lãng quên từ bấy lâu.
Tối hôm ấy, tôi
và cô ấy uống rượu cùng nhau. Cô ấy bắt đầu gợi mở những kỷ niệm, ấn tượng về
tôi trong thời gian cùng làm ở công ty cũ, cô ấy nói thích những gì tôi viết,
những gì đã khiến cô ấy ám ảnh, không quên…và cô ấy đã từng thích tôi. Bất
giác, tôi nhìn vào đôi mắt của cô ấy tự hỏi bản thân, chẳng lẽ đã từng có người
thích tôi ư? Đôi mắt tôi chứa đầy săm soi, nghi ngờ… Tôi cố uống cạn những ly
rượu, cố tìm một chiếc gương để soi mình, để nhớ trước đây tôi đã từng như thế
nào.
Càng cố gắng
nhớ, tôi càng thấy mình không thể nhớ được gì, không một chút kỷ niệm, và điều
quan trọng tôi cũng không muốn nhớ… Cô ấy lại bắt đầu những câu hỏi, những câu chất
vấn tò mò về lý do tôi rời công ty, rời xa mối tình đầu lãng mạn mà ai cũng
phải ngưỡng mộ…
Còn tôi, kẻ đang
say, đang cố gắng trả lời những câu hỏi một cách miễn cưỡng. Cô ấy đâu biết,
trong đầu tôi chỉ còn mùi hương của buổi chiều thoáng qua, đầy ám ảnh… Những
khao khát đàn ông.
Mưa bắt đầu rơi!
Cuối cùng… khi
đã tìm được về căn phòng ấm áp, tim tôi đập dữ dội hơn, trán giật lên thon
thót, tôi cầm cánh tay Linh, nhìn vào đôi mắt ấy, hé môi, và thấy lồng ngực cô
ấy phập phồng thở mạnh… Cơ thể của cô ấy, toả ra hơi mát dịu dàng, đôi môi hồng
đầy ngọt ngào khiến tôi ngất ngây…
“Em chỉ cho khi
anh nói yêu em. Giọng phản kháng của cô khi tôi cố mở nút cúc áo đầu tiên.”
Tôi như con thú
lao vào cô ấy, cởi những nút cúc áo tiếp theo với sự rạo rực. Chạm thân thể tôi
vào làn da mát dịu ấy, khi cởi đến mảnh vải cuối cùng… Cô ấy chỉ còn nói bằng
giọng yếu ớt.
“Anh… chưa nói
yêu em”. Cô ấy bắt đầu thở dốc và đôi mắt nhắm không còn kháng cự.
Một khoảng thời
gian trôi qua.
Tôi nhắm mắt
theo cô ấy, tưởng tượng và bừng tỉnh… bởi nhớ ra điều gì đó. Tôi ôm đầu và bắt
đầu tự dằn vặt, hối hận cho cơn dục vọng điên cuồng của mình. Tôi đứng dậy, mặc
quần áo và thấy đôi mắt cô ấy đang hướng về phía tôi, đầy khó hiểu, đôi môi cô
ấy đang cười, một cái cười mỉm chứa đựng
sự hụt hẫng, chế nhạo và đầy khinh bỉ… Tôi thấy suy nghĩ của cô ấy, “Tôi
không phải đàn ông?”
Tôi lang thang,
đi…đi…và đi, bất định.
Tôi đi tìm điều
gì ấy gần mười năm nay, điều gì ấy ở ngay giữa Mộc Châu này. Đêm tối, tôi vấp
ngã, đứng dậy và vấp ngã. Cho đến khi đôi chân vấp phải ngôi mộ, tôi dừng lại.
Tôi sờ soạng, rờ rẫm với đôi mắt đã mù loà bởi đêm tối, tôi thấy nàng, vẫn xinh
đẹp trẻ trung, vẫn hồn nhiên, vẫn yêu đời…Tôi không dám nhìn vào đôi mắt nàng,
cố nhìn tránh đi, đôi mắt ấy đã ám ảnh tôi nhiều năm rồi.
Nhìn xung quanh,
tôi thấy tiếng động dưới nhiều nấm mồ, tiếng oán hờn, trách móc, tôi thấy tôi
phản chiếu qua tấm bia mộ sáng loáng, với những run rẩy, nhịp tim đập mạnh. Tôi
đã ở đó, không biết bao lâu, chỉ biết trong đôi mắt tôi là sự sám hối, là sự ân
hận. Tôi uống… uống cạn hết chai rượu này, tới chai rượu khác, muốn thấy cảm
giác say để không phải đối diện với cuộc đời đã trải qua. Nhưng càng uống tôi
càng thấy tỉnh táo, tôi thấy một linh hồn rời khỏi mộ, bước đến và viết những
dòng chữ.
“Nơi yên nghỉ
của một cô nàng xinh đẹp, mãi mãi tuổi hai mươi. Người nhân hậu, dịu dàng, hồn
nhiên, yêu đời, yêu gia đình… Nàng đã yêu, đã được yêu và qua đời bởi sự bất
cẩn, sự nóng giận của người nàng yêu – một kẻ hai mươi tuổi đã lầm tưởng mình
là một phượt thủ”.
Tôi nhìn thấy
nàng đang đi về phía tôi… nàng vẫn đang nhìn bằng đôi mắt đầy dịu dàng, nhân
hậu trong bộ đồ trắng muốt. Nàng đem theo đôi mắt giận giữ vô cớ của tôi chôn
xuống mồ sâu. Nàng đem theo những âm thanh của tiếng động cơ xe mất phanh lao
xuống đèo. Nàng đem theo tuổi thanh xuân của hai người chôn vùi vào dĩ vãng đã
phai tàn.
Phía sau nàng,
tôi nhìn thấy rõ ràng cảnh tượng ngày định mệnh ấy, hình ảnh vẫn còn nguyên vẹn
không phai mờ, một ngày đen tối nhất trong cuộc đời. Nàng đã đem cảm xúc của
tôi đi xa, và một ngày đem trả lại. Tôi cười, bắt đầu gọi tên nàng, nàng vẫn hờ
hững, tôi gọi to, rồi hét tên nàng… tôi oán trách số phận sao không cho tôi
được chết cùng nàng…
Tôi chạy quanh
những ngôi mộ, sám hối cho sự thật tàn nhẫn. Những ngôi mộ hé mở cho những linh
hồn chứng giám. Tôi chạy đến bên nàng, bên bộ xương còn trơ lại theo thời gian,
nắm tay và nói tôi yêu nàng, mãi mãi chỉ có nàng. Mãi mãi tôi chỉ yêu nàng, mối
tình đầu của một cuộc đời bất hạnh.
Trời bắt đầu mưa,
tiếng sấm rơi nhanh, còn tôi vẫn đang cố la hét, thét lên những lời oán trách… Giá
như tôi được chết theo nàng, được chết đi với tuổi thanh xuân đầy yêu thương. Tôi
gọi tên nàng, đưa tay với theo đôi tay ngày nào cùng nhau rong ruổi khắp nơi.
Đôi tay của nàng cứ xa dần theo từng tiếng mưa rơi nhanh.
Rượu bắt đầu
ngấm vào cơ thể, khiến tôi thấy chếnh choáng. Nhưng chắc chắn tôi thấy nàng
đang cười. Nàng đã đem hết những yêu thương tôi đã từng chắt chiu của một đời
người, đi xa mãi. Tôi sẽ yêu nàng, cho đến khi hơi thở sau cuối sẽ lịm tắt. Tôi
nhớ nàng… Ngay bây giờ tôi sẽ chạy theo những bước chân của nàng.
Hết rượu. Tôi
nếm những giọt mưa, và những giọt nước mắt mặn đắng lăn xuống đôi môi…
Người ta tìm
thấy tôi vào sáng hôm sau, một kẻ say… bất tỉnh nhân sự, đang gục đầu bên nấm
mồ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét